Sự xuất hiện nền văn minh ai cập

Một số nguổn tư liệu có ưy tín cho rằng nãm 3400 TCN là niên đại uớc đủán sự khỏi dầu của Vương triếu thứ nhất. Mặc dù nghiên cứu trang thời gian gẩn đây có vè thiên về nãm 3200 TCN, nhưng cũng nên nhớ rằng tất cả niên đại trước năm 2000 phấn lớr chỉ là Ưởc đoán

Tượng pharaon ai cập

Tượng pharaon ai cập

Sự xuất hiện nền văn minh ở Ai Cập. Văn hóa Thời kỳ đồ đá mới kết thúc ở một số nơi trên thế giới ngay sau 5000 năm TCN. Lúc dầu có vẻ như biến mất ở thung lũng sông Nile, nhưng vùng đât thuộc lưu vực sông Tigris và Euphrates cũng kết thúc ít lâu sau đó. Việc hướng đến một trình dộ văn hóa cao hơn có vẻ như diễn ra rất nhanh ở Ai Cập, không những có thế, mà còn là thành tựu của ngựội Ai Cập trong việc đặt nền móng giải quyết được nhiều việc cho các dân tộc khác. Vì thế thật thích hợp khi chúng ta bắt đầu nghiền cứu các nền văn hóa nổi tiếng trong lịch sử bằng sự xuất hiện nền văn minh trên hai bờ sông Nile.

thành phô-thành bang đều độc lập, mặc dù có sự hợp tác với nhau vì mục đích kinh tế. Ngay sau thiên niên kỷ thứ tư TCN, sự hợp nhất các nhà nước diễn ra để hình thành vương quôc rộng lớn, một ở phía bắc một ở phía nam. Không ai rõ sự hợp nhất này diễn ra như thế nào, nhưng có lẽ được tiến hành thông qua sự nhất trí tự nguyện hay sự chiếm lấy quyền cai trị theo cách ôn hòa của một số hoàng thán có năng lực. ít có chứng cứ của một cuộc xâm chiếm quân sự. Các vương quốc này tồn tại cho đến cuối giai đoạn tiền vương triều, mặc dù có vẻ hợp nhất trong một thời gian ngắn ngay sau khi thành lập.

Đặc điểm chủng tộc của người Ai Cập. Tính phức hợp chủng tộc của Ai Cập giai đoạn tiền vương triều về cơ bản cũng giống như các giai đoạn sau này. Cư dân thuộc về nhánh Địa Trung Hải thuộc chủng tộc Caucasian, nhưng họ không phải là dân tộc thuần chủng, và cũng không có chứng cứ gì cho thấy các yếu tố chủng tộc như thế chẳng hạn có ý nghĩa quan trọng trong sự phát triển văn hóa. Họ là người có vóc dáng thấp, màu da sậm, đầu dài, mắt đen, thẳng, mắt hõm sâu, mũi hơi khoằm. Một số thể hiện dấu vết đặc điểm pha trộn giữa người Da đen và Libya, và có thể mang dòng máu của người Semíte và các dân tộc khác ở Tây A. Ngôn ngữ của họ có nhiều chứng cứ của thành phần Semite, nếu không thì cũng biểu thị mối quan hệ gần với một số dân tộc bản địa châu Á.

Sự thành công của nền văn minh Ai Cập cổ đại một phần đến từ khả năng thích ứng của nó với các điều kiện của thung lũng sông Nile cho sản xuất nông nghiệp. Từ việc có thể dự đoán trước lũ lụt và việc điều tiết thủy lợi ở khu vực thung lũng màu mỡ đã tạo ra nhiều nông sản dư thừa, giúp nuôi dưỡng một lượng dân số đông hơn, tạo điều kiện phát triển xã hội và văn hóa. Với việc có nhiều nguồn lực dư thừa, nhà nước đã tập trung vào việc khai thác khoáng sản ở các thung lũng và các khu vực sa mạc xung quanh, cũng như việc sớm phát triển một hệ thống chữ viết độc lập, tổ chức xây dựng tập thể và các dự án nông nghiệp, thương mại với khu vực xung quanh, và xây dựng một đội quân nhằm mục đích đánh bại kẻ thù nước ngoài và khẳng định sự thống trị của Ai Cập

Tiến bộ cụ thể ở Ai Cập giai đoạn tiền vương triều. Giai đoạn tiền vương triều tuyệt nhiên không phải là không có ý nghĩa quan trọng trong lịch sử vãn hóa Ai Cập. Có sự tiến bộ vượt trội trong các ngành nghệ thuật và thủ công, và thậm chí trong một số ngành khoa học. Công cụ, vũ khí, và đồ trang sức được chê tác rất tinh xảo từ đá lửa, đồng, và vàng. Các phương pháp xử lý mói trong khâu hoàn thiện, đánh bóng và trang trí trên đồ gốm cũng được nghĩ ra, dần đến kết quả người Ai Cập trong giai đoạn này có khả năng dóng thuyền mang tính hữu dụng cao và sự xuá’t sắc trong nghệ thuật cũng như bất kỳ sản phẩm nào do con cháu của họ sau này tạo. ra. Thành tựu quan trọng khác bao gồm sự phát triển một hệ thống tưới tiêu hiệu quả, cải tạo các vùng dât đầm lầy, và dệt loại vải lanh có chất lượng vượt trội.

Tiến bộ tri thức. Nhưng những thành tựu này không phải là tất cả thành tựư họ đạt dược, có chứng cứ cho thây người Ai Cập giai đoạn tiền vương triều phát triển một hệ thống laật pháp dựa trên tập quán, có tiếng đến mức sau này được xem có tính ràng buộc thậm chí đối với cả Pharaon. Hệ thống chữ viết xuât hiện cũng dược đưa vào sử dụng. Mặc dù chưa tìm thấy tiêư bản thực tê của loại chữ viết như thế, nhưng minh họa còn- sót lại từ thời Vương triều thứ nhất mang tính chất phức tạp đến mức người ta nghĩ chúng phải có trước đó rất lâu. Sau cùng, người Ai Cập trong giai doạn này nghĩ ra dương lịch đầu tiên trong lịch sử nhân loại, có vè dựa trên sự hiện ra hàng năm của sao Thiên Lang, Sirius, với 12 tháng, mỗi tháng 30 ngày, vào cuối năm cộng thêm năm ngày lễ. Theo tính toán của các nhà Ai Cập học hiện đại, niên ]ịch này được đưa vào sử dụng vào khoảng năm 4200 TCN. Sự tồn tại của một niên lịch chính xác hợp lý vào thời điểm này khẳng định rằng người Ai Cập đã có được sự phát triển đáng kế’ trong toán học, và có thể trong các ngành khoa học khác.

Leave a Reply